Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Thơ Về Bình Định

Thơ Về Bình Định
Ai về Bình Định thì đi
Kẻo không mai mốt có khi ... lạc đường!
Con tằm còn nhả tơ vương
Người đi muôn nẻo nhớ thương tìm về.

Nhớ sao hình bóng làng quê
Dẫu là Nẫu bỏ lời thề ... sang ngang
Phải đâu ôm mộng giàu sang
Thương câu Lục Bát đa đoan vơi đầy/

Ngày xuân là dịp đi Tây...
... Sơn Khê Thiên Ấn. Ngất ngây cuộc đời!
Bạn Thơ thôi thúc gọi mời
Nôn nao mình lại nhận lời đi Tây...

... Sơn cùng Thủy tận là đây
Non xanh nước biếc đong đầy trong tim!
Anh về xứ Nẫu quê em
Nẫu ơi, thương nhớ mà tìm... Tây Sơn!

                                        Tây Sơn, ngày 24 tháng 01 năm 2013.
                                                        Nguyễn Đình Trọng


CẦU ĐỒNG SIM


Xưa ai ăn nửa trái sim
Uống lưng bầu nước đi tìm người xa
Đồng gần đến tận rừng xa
Nửa sim chờ đợi rớt ra hóa cầu

                                                 (Thơ Nguyễn Đình Lương)


TÌNH QUÊ

( Kỷ niệm ngày gặp mặt đồng hương Tây Sơn tại TP Hồ Chí Minh)


 Giữa đất Sài Gòn ta lại gặp nhau
Những người con của Tây Sơn nồng nàn tình nghĩa
Bao ánh mắt gởi trao, bao nụ cười rạng rỡ,
Ta chuyền cho nhau hơi ấm của quê mình.

Từ giã Tây Sơn chất nặng ân tình,
Ta xuôi ngược giữa bộn bề gian khó.
Có người một năm, mười năm và lâu hơn thế nữa,
Nhưng sâu thẳm tâm hồn vẫn thổn thức giai điệu quê hương.

Đêm thả bước giữa phố phường hoa lệ
Chợt ngẩng người nghe tiếng "nẫu" thân quen.
Xa xôi nghìn trùng nhưng gần gũi vô biên,
Ta và bạn từng lớn lên bên dòng sông  Côn bốn mùa nắng cháy.

Nơi ấy thuở xưa mẹ tảo tần hôm sớm,
Nơi tuổi thơ ta khao khát những cánh diều,
Nơi góc nhỏ tâm hồn ta da diết,
Vẫn bồi hồi, vẫn rạo rực mối tình quê.

                                           Sài Gòn ngày 03 tháng 3 năm 2013
                                                 Quách Nguyễn Huyền Trân

VỀ TÂY SƠN
Anh Về Tây Sơn buổi trưa
Chợ Phú Phong vắng người
Mấy túp lều ngái ngủ
Anh đứng bần thần góc phố chợ
Có phải đất này là nơi mẹ sinh em?
Phố huyện nghèo bên bờ sông Côn
Mẹ buôn bán tảo tần nuôi em khôn lớn
Mộc mạc lúa khoai mà nên nhan sắc
Con gái Tây Sơn đẹp nghiêng núi nghiêng đồi
Rượn Bầu Đá nồng, chim mía Phú Phong ơi
Bịn rịn hơi men níu chân người ở lại
Cái bữa chúng mình qua cầu thăm nhà nội
Bà nướng bánh đa vừng đến giờ vẫn giòn thơm
Rất lạ lùng
Rất quyến rũ
Tây Sơn
Quê hương của người anh hùng áo vải
Nơi chén rượn nhấp môi nồng đến cháy
Nơi quanh năm chim mía gọi nhau về
Nơi anh có em và có bạn bè
Nơi nước sông Côn không bao giờ ngừng chảy
Như nhớ thương của anh đi về nơi đó mãi
Xin một phần đời ở lại với Tây Sơn.
                                ( Thơ Thuận Hữu)

VỀ TÂY SƠN
(Thơ Nguyễn Đình Trọng)

Về thăm đất võ Tây Sơn
Quê hương của những người con Anh hùng
Non xa biêng biếc chập chùng
Lúa vàng trải đến tận cùng chân mây
Nhìn đồng lúa chín mà say
Nâng niu gié lúa trên tay bồi hồi
Trải bao gió dập mưa dồi
Mồ hôi và máu bao người tuôn rơi
Cả dòng sông nữa, sông ơi
Hạt phù sa đã cho đời ấm no…
Mải mê với bóng con đò
Xa xa mát rượi những gò dâu xanh
Nắng chiều buông xuống mỏng manh
Ngỡ như sắc kén đã thành lụa tơ
Dâu xanh phủ kín bãi bờ
Cho con tằm thức nằm chờ ăn lên
Đã nghe kén giục lò ươm
Nhịp thoi khung cửi dệt nên nắng vàng
Sông Kôn trong đến ngỡ ngàng
Dâu xanh đến tận cuối làng còn xanh!

Ghé thăm Kiên Mỹ - Bình Thành
Ta về dưới tán me xanh của Người
Bao đời lá vẫn non tươi
Trái cong như thể gươm rời khỏi bao
Nâng gầu nước giếng nao nao
Ngàn năm non nước quyện vào lời ca
Áo Người sắc tựa ráng pha
Vó câu muôn dặm đường xa mới về
Đồng làng lúa đã vàng mê
Nghiêng soi mặt nước bốn bề dâu xanh…

Ôm hôn mảnh đất nghĩa tình
Bâng khuâng nghĩ tới lúc mình sẽ xa
Mẹ già tóc bạc sương sa
Con xin hát một khúc ca tặng Người!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét